ĐÔI GUỐC VÀ MÙA XUÂN. (Thơ)

ĐÔI GUỐC VÀ MÙA XUÂN. (Thơ)

Sáng Giao Thừa, em nôn nao hỏi Mẹ

"Đôi Guốc của con, Mẹ cất ở đâu ?"

Mẹ nguýt yêu và ôm lấy ngay đầu

"Trong ngăn tủ dép, giầy của con đấy, 


Con gái của Mẹ ngày nay đã lớn,

Đã có Chàng nào ngấm nghé hay chưa,

Sao mãi chẳng thấy có một lời thưa ?

Hãy dẫn ra mắt chào ngay Bố Mẹ".

 

Em e ấp, rồi mỉm cười sung sướng

Vì Mẹ nói ngay trúng điều muốn thưa

"Con dẫn Chàng đến, trước Giờ Giao Thừa

Để đón Xuân sang, gia đình cùng hưởng".

 

Bố em khoái ngay cái dáng Thư Sinh

Với bộ vó, chẳng một chút lình sình

Trên gương mặt là một đôi gọng kính

Nên em yên lòng, cười càng thêm xinh.


Xin phép cùng anh lên Chùa lễ Phật

Em được Mẹ Cha chấp thuận cho liền

Đôi Guốc mới, em mang ngay ra diện

Duyên Con Gái sẽ càng lúc thêm duyên.

 

Ngay trước khi Ta bước lên Chánh Điện

Anh xin bao, rồi bỏ ngay guốc vào

"Mình xách theo thì làm sao mà mất

Để khi về, lại đi chân không sao ?"

 

Xuân Mới vừa về cùng với ngàn Mai

Sang Năm Mới, anh và em tuy Hai

Sẽ thành Một, rồi cùng nhau trèo hái

Hoa Hạnh Phúc chẳng bao giờ tàn phai.

THIÊN DUYÊN L.



Viết ý kiến
Tên bạn:


Ý kiến của bạn: Chú ý: Không chấp nhận định dạng HTML!

Đánh giá: Kém            Tốt

Nhập mã số xác nhận bên dưới:

Tác giả: THIÊN DUYÊN L.     Số lần bình luận: 1  -  Thêm bình luận